Phẩm 21. Sen Báu Phật Quang.

Là phật tử phải tôn kính tam bảo: Phật, Pháp, Tăng, ba ngôi cao quý nhất. Ngưòi tu học thiếu phước lớn nhất là không biết ba ngôi tam bảo. Ở thế gian lúc còn nhỏ con cái nương nhờ cha mẹ, vợ chồng nương tựa nhau, anh em dòng họ cận kề ràng buộc, thân ái nhau, đùm bọc nhau sống, bảo vệ tài sản, vật chất, uy quyền, chức vị . . . các pháp nay đều là duyên tạm gá, tựa vào nhau gọi là sự sống trong cuộc đời. Thế gian được những điều nầy tự cho là đủ nên mừng vui, thoã mãn , nhưng theo giáo lý thì Phật dạy, đó chỉ là những pháp tạm gá, nương tựa bên ngoài. Khi vô thường đến mãn duyên các pháp sẽ tan hoại, kể cả sắc thân khi dứt hơi thở là mản duyên tạm, tất cả pháp tạm gá đều ra đi, chư tướng đều tắt lịm vào quên lãng, điều quan trọng lớn nhất mà con người chưa hề nhớ đến là phải biết nương tựa vào ba ngôi tam bảo, là nơi nương tựa cao quý, phước báu cần nhất để chuẩn bị trước, khi còn sanh tiền cần tích luỹ công đức, xây dựng đạo nghiệp sáng suốt cho giờ phút lâm chung, vì khi ra đi của cải, tài sản, người thân yêu, uy quyền, danh lợi, yêu ái, ân oán trong cuộc đời. Xây dựng càng nhiều chỉ càng khổ, càng thương yêu mang nặng tính chồng, vợ, tình cảm con cái quấn quít, trói buộc càng thêm luyến tiếc, nhưng chắc chắn những thứ huyễn tạm mến yêu nầy không thể mang theo được, vì đó chỉ là những vọng thức huyễn tạm, vọng tưởng, biến hiện tuỳ duyên mà có đến, đi, vì mê chấp thật có nên cố giữ bằng niệm nuối tiếc, vì luyến ái mãi tựa vào nổi nhớ, niềm thương, đè nặng tấm lòng không thoát khỏi thế gian được, sự vướng bận nầy từ tâm thức, nơi biển thức là nghiệp, huân tập hằng ngày, ngay đời sống, thói quen do thức biến hoá là những chúng sanh vô hình, mà ta thường quen biết, sanh diệt vô số vô biên, duyên của tứ đại rã tan chỉ còn thần thức phiêu bạc thế gian gọi là hồn phách lung linh, sắc thân tứ đại không còn, đã mất nơi nương tựa, tâm thức khổ đau nặng hoằng vì thương nhớ, nhớ vợ con, nhớ nhà cửa, nhớ hoàn cảnh huyễn tạm không thật đã trôi qua, lưu luyến mãi, nhớ bao nhiêu người thân còn ở cõi đời. Tuy họ là những người ở lại cũng rất thương tiếc, mà chẳng làm gì lợi ích, làm nơi nương tựa cho người ra đi, vì lẻ đó cần biết rằng hiện tại khi còn sống ở thế gian ta cần thức tỉnh, biết rõ lúc sanh tiền dù vẫn gần gũi, nương tựa người thân, như : cha mẹ, anh em, con cái. Nhưng biết rõ khi mãn duyên trần ra đi, chẳng ai có thể theo mình hay nương tựa được gì ở thế gian cả. Ra đi chỉ độc nhất một mình là theo nghiệp thức, người ra đi cần phước duyên duy nhất, bằng trí mình, thấy biết cận kề tam bảo là thường nhớ Phật tại tâm, thường nhớ Pháp đã từng chiêm nghiệm tư duy, nhớ từng được gần gũi tu học với chư Tăng, nhớ đã từng thọ tam quy ngũ giới, nhớ lại những hành động là đạo hạnh, những việc làm bằng đạo đức, thiện lành, phước đức, nhớ ba báu trong sạch là nhớ ba ngôi Tam Bão. Nếu lâm chung mà kinh hoàng la hét, rên la khóc kể, lo âu, hoảng sợ, tức tối, sân si, phiền não, thương nhớ thế gian, đó là niệm nhớ vào khổ nghiệp, đang chọn đường luân hồi đi vào khổ nghiệp, ba đường là tam ác đạo đang mở cửa dẫn thần thức đi vào vì không có chỗ nương tựa nên phải duyên theo ác đạo dẫn ta luân hồi. Đời sống hiện tại rất quan trọng, tu ngay lúc còn sống, tập nương tựa Tam Bảo. Kính yêu Thầy, Tổ là nương tựa, học hỏi bậc chơn tu để sửa lòng ta cho trong sạch, là sống với Tăng Bão, nhớ lời Phật dạy, nhớ tánh giác tại lòng ta, thường nhắc nhỡ để tìm phương pháp sửa tâm, trang nghiêm cõi nước tại lòng cho an lạc, yên vui là nương tựa Pháp Bảo. Tạo hành động tốt đẹp cao thượng ngay đời sống là nương tựa Tâm vào thế giới Tịnh độ, tâm tịnh hiện tiền là đang tập nương tựa Tam Bảo. Tiền của, địa vị, tình yêu thế gian không phải là chỗ nương tựa chắc chắn trên đường về cõi tịnh, vì cõi tịnh là thế giới chơn không mới là Cực Lạc. Nếu dùng trí tuệ tiếp xúc, sử dụng đồng tiền, xài tiền bằng trí tuệ, dùng pháp bố thí để sã bỏ lòng tham thì đồng tiền là pháp thế gian, vật chất bên ngoài. Nhưng với tánh vô tham, không vì tư lợi riêng cho cá nhân thì tiền đó là phân, là nước, Pháp là trí tuệ sản sinh đạo đức, nghĩa nhân, thức ăn dùng để nuôi dưỡng Phật tánh, nuôi tâm từ, bi, hỷ, xả, nuôi lớn đạo hạnh người tu, nước pháp sẽ gội rữa lòng phàm, lìa bỏ hẳn được các niệm tham chuyển thành giác ngộ, tâm là bồ đề, biết rõ tiền bạc chỉ là pháp hư vọng. Tại vì sao? Tiền hôm nay, giờ ở trong tay người, ngày mai vào tay người khác, rồi chuyền sang người kia, không ai nắm giữ được. Nếu si mê, ái nhiễm vì tâm nhiều tham luyến thì đến lúc ra đi cũng chẳng đem theo được gì. Những luyến ái chấp giữ nầy không giúp gì, làm gì được cho ta cả, vì mãi lo sợ mất mác ta chỉ đem theo sự khổ đau, luyến tiếc, muốn nắm giữ các pháp huyền ảo tạm bợ của cuộc đời. Hiện tại tu là xét lại các tâm niệm, khi chưa vào thai mẹ . . . Vậy ta ở đâu? Hiện đang sống đây nhưng điều chắc chắn cũng sẽ ra đi, bỏ lại tất cả, chẳng biết ta sẽ về đâu? ở đâu? Quá khứ, hiện tại, vị lai ta đều hoang mang, loạn tưởng, đảo điên trong tăm tối, vì hoảng loạn mịt mờ nên sinh ra mê tín, dị đoan, tin theo các pháp tà mị, tin theo những vọng tưởng từ tâm niệm của con người chấp vào pháp tướng truyền đạt, bỏ sự sáng suốt là bỏ tánh giác trí tuệ của chính mình, đoạ vào vô minh tu bằng tà kiến, tà niệm, mãi nối tiếp theo bóng mờ ảo tưởng, chồng chất thêm nghiệp quấy sai lầm gọi là tà tín. Chánh tín là tin lời nói chắc thật từ tánh giác, là lời Phật nói, tín hành động ta là giác, hành động của Phật, tín tâm hiện tiền là tâm giác, tâm ta chính hiện là tâm Phật, tin ý ta là ý giác chính là ý thật, tin mọi sự xuất hiện từ bản thân đều trong sáng, thanh tịnh là thường niệm nhớ Phật, lúc nào cũng thường giác là chánh tín, có niềm tin chắc thật, thấy lòng ta là từ bi, hỷ xả là những công đức đã giác, tin ta là Phật sẽ thành, tin tất cả pháp thế gian ta đang sử dụng, chỉ đem lợi ích đến cho mọi người, đem an vui, lợi lạc, hạnh phúc chung cho tất cả, không chấp giữ gì cho cá nhân ta thì đó là đức độ của con người hiện sống bằng quang minh trí giác của bậc Bồ tát. Bồ tát đang thị hiện tại cõi đời. Nên kinh phổ môn có nói đến Bồ tát Vô Tận Ý, Phật chỉ vào ý vô cùng, vô tận của người giác ngộ, Ngài đem chuỗi Anh Lạc cúng dường bồ tát Quan Am.

Bồ tát Quán Thế Am là phương pháp nhắc ta tự quán xét cõi lòng, thấy cõi cực lạc tại tâm vốn thanh tịnh, không có vật nào cao quý bằng, nên chuỗi Anh lạc dù rất quý, Ngài biết đó chỉ là pháp tạm có, không thật nên không nhận, không đem một vật gì ngoài thế gian để làm riêng gọi là tâm cả, quán tại lòng khi đến trước vật gì  hoàn cảnh gì các pháp đều tịch lặng, vô nhiễm là đã lìa tham dục, lìa muốn ham, pháp nầy chỉ vào lòng người giác ngộ, tâm không còn vướng bận. Nhưng đức Thích Ca ý chỉ vào đức Bổn sư hào quang, thanh tịnh, sáng suốt tại cõi lòng, tự nhắc nhở đức Quán Am nên nhận chuỗi Anh Lạc không vì tư lợi mà nhận chuỗi, Ngài nhận một nửa cúng dường cho tánh Phật và một nửa đem chuỗi Anh Lạc dùng pháp bảo để phục vụ chúng sanh thoát khổ, chuỗi Anh Lạc là những tâm giác ngộ, những niệm sáng suốt, niệm niệm khởi đều giác kết thành chuỗi giúp tâm thường an lạc, kinh nghiệm tự giác kết tựu bằng những quang minh tinh anh gọi là chuỗi Anh Lạc.

Ở thế giới cực lạc có nhiều sen báu, nói đến sen báu là ý chỉ tướng thanh khiết của loài sen, phương tiện dùng sen để chỉ vào lòng cao thượng, quang minh, giác ngộ tự tánh Phật, tất cả đều nói về tâm vì cực lạc do tâm tạo, niết bàn cũng do  tâm, ta đừng tìm cực lạc bằng tư tưởng mờ ảo, trừu tượng mơ hồ, đừng tin bằng vọng huyễn, không tin có thế giới nào ngoài tâm, có bằng sắc, bằng tướng, bằng âm thanh, nếu tin mà không có trí tuệ, không tạo xây đạo đức thì thế giới đó hoàn toàn là ảo ảnh qua ảo giác không chánh giác. Phật dạy:” Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng” , Tổ nói:” Lìa các tướng mới là chơn thật tướng”. Bên ngoài là cõi ta bà, là cõi thế gian, dù giàu có sang trọng, tiền của vật chất đủ đầy, dư giả mà cõi tâm vẫn còn độc ác , sân hận, ti tiện, thì khi bỏ xác thân không thể đem phước hữu lậu là thế giới có tướng giàu có ngoài tâm, thế giới nầy dù sang quý cũng không đem theo được, vì tất cả tướng đều làvô thường, giới hạn tạm huyễn của cõi đời thì phải trả lại cho đời để hoà nhập vào vũ trụ, thần thức chỉ theo nghiệp thức nhập vào thế giới thiện lành hay độc ác, cõi lòng còn niệm vào ti tiện, tham lam, phiền não, si mê là nghiệp khổ dẫn ta vào ác đạo, tâm ở đâu thì thế giới ở đó, nếu tâm là trí tuệ sáng suốt thường giác thì con người đó hiện tại ở đâu thì cõi cực lạc hiện tiền tại đó , chính thật là thế giới cực lạc, là Phật tức tâm do đạo hạnh ta thường xây dựng không ai cho cả, trình độ kinh nghiệm giác ngộ tại con người ở đâu thì cõi giới, quốc độ tại tâm y như vậy, ngoài tâm không có Phật nào khác, ngoài tâm không có thế giới nào, có tướng cảnh nào thật để chờ đến khi bỏ xác thân cho ta ở cả, vạn pháp do tâm tạo, niết bàn – địa ngục chỉ tại tâm tạo, nhân nào thì quả nấy, nhân quả đều do tâm tạo tác, mê hay ngộ chỉ ở tại lòng ta mà có cực khổ hay cực lạc, tại lòng có tốt đẹp mới phát ra hành động cao thượng, tạo an lạc cho chính ta và người chung quanh, tu tại lòng ta, sửa tại lòng ta, thiện ác, mê giác chính tự lòng ta, không tìm tâm sen bên ngoài mà có cực lạc được, nhưng tu làm sao để có được tâm sen? Đây là điều rất quan trọng, trong kinh Phật dùng tướng là sen báu ngầm ẩn chỉ vào tâm trong sạch, cõi lòng bậc giác ngộ, vậy sen nào là báu? Thế giới cực lạc có nhiều loại sen là diệu bảo chói rực lớn bằng vô lượng do tuần, phóng vô lượng quang minh, nhưng điều nầy mắt phàm tục thì chưa ai thấy được bao giờ, vì thâm ý Phật muốn dùng tướng trong sạch của sen mà chỉ sen lòng, chỉ vào lòng trong sạch của bậc giác ngộ. Thế gian có câu: “ Trong đầm gì đẹp bằng sen”, trong tâm có tất cả, rất nhiều tâm, có tâm tham, tâm ích kỷ, tâm sân si, tâm ngã mạn, tâm dành giựt v.v. . .và cũng có tâm từ, tâm bi, tâm hỷ, tâm sã, tâm nhẫn nhịn, tâm thương người . . . rất nhiều kinh gọi là vô số, vô lượng tâm nhưng phẩm kinh nầy nói đến tâm sen là tứ vô lượng tâm, từ bi, hỷ xả, bốn tâm lớn vô lượng là diệu bảo chói rực, lớn bằng vô lượng do tuần nên cõi tâm là cực lạc thì “ trong lòng không gì đẹp bằng tâm sen”, đó là sen lòng thanh khiết thường chiếu vô lượng quang minh, tuy tâm sen nương xác thân phàm tục mà lòng không nhiễm tục, không nhiễm ngũ dục là: Sắc, tài, danh, thực, thuỳ. Sắc thân là ngũ uẩn nhưng bên trong là sen lòng tinh khiết, đủ sắc màu là đủ quang minh trí tuệ chiếu diệu bởi tâm sen là tự tánh Di Đà vô lượng quang toả hương sắc tuyệt vời, nếu cõi lòng nhơ bẩn thì không có sen lòng chiếu diệu, ý kinh nói sen lớn là chỉ vào tự tánh thanh tịnh , quãng đại rộng lớn thênh thang, thanh là trong, tịnh là sạch, vừa trong mà vừa sạch, đó là báu mầu, tự tánh thường phóng ra vô lượng quang minh là vô số niệm khởi đều phóng ra vô số niệm giác, đã tiếp độ chuyển hoá các niệm mê lầm, cõi tâm thành trong sạch, nhờ tâm sen là Ma Ha tịnh thuỷ, sen báu là pháp bảo, là báu diệu quý giá, cũng là ngọc Minh Châu hay Như Ý Bảo Châu, tại tâm có sẳn nơi mỗi con người. Cõi cực lạc Phật nói: San hô, lưu ly, hổ phách, mã não, vàng ròng là các pháp, Phật dùng ẩn dụ, tượng trưng làm phương tiện để chỉ những gì cao đẹp, quý nhất ở cuộc đời, mượn tướng để chỉ vào những quang minh, tinh khiết, chỉ các pháp vi diệu dùng tô điểm trang nghiêm vẽ đẹp thanh tịnh cho  thế giới tại lòng ta càng rực rỡ, nguy nga, tráng lệ. Tấm lòng người trong sạch rất khó tìm, khó chỉ, khó nói, khó biết nên trong kinh Phật dùng tất cả các báu trong cõi cực lạc diễn bày bằng pháp tướng, để nói lên người có cõi tâm trong sạch là những báu mầu vi diệu, Phật diệu dụng bằng nhiều hình ảnh để chỉ trí tuệ từ tự tánh Phật cho cả chúng sanh, biết sống bằng tâm sen là tâm y như Phật, Ngài muốn dạy cho muôn người đều giác ngộ, tâm hoàn toàn là sen báu, là vô lượng Phật Quang.

Phật thành được chúng sanh thành được

Thánh với phàm chỉ một bổn lai,

Chúng sanh kẻ tỉnh người say

Người nào cũng có Như Lai trong lòng.

Cuộc đời có có không không,

Có rồi lại mất huờn không hẳn hòi,

Sao ta lại chẳng quyết noi

Theo dòng Chư Phật từng ngồi toà sen,

Lưu ly ánh sáng ngọn đèn,

Đó là trí tuệ khó xen vô cùng,

Thương kính Phật quyết lòng vì đạo,

Để học, xem rốt ráo lý kinh,

Phật thương nên mới giữ gìn,

Đây là Tánh Phật chính mình chẳng sai,

Cuộc đời theo sắc theo tài,

Ta theo Chư Phật chính mình chẳng sai,

Cuộc đời theo sắc theo tài,

Ta theo Chư Phật thường hay định thần.

Việc chi cũng có nguyên nhân,

Vậy ai làm Phật ai làm Như Lai?

Được lúa thì phải ráng cày,

Có công chịu cực có ngày hưởng vui,

Cực Lạc Phật sẳn dành rồi,

Hào quang trí huệ chiếu soi vô cùng.

Người người đều ẩn hình dung,

Vì mê quên bỏ nên đời khổ đau,

Giờ này ta tính làm sao?

Sen lòng phải nở cho mau kịp mùa,

Lòng còn danh lợi tranh đua,

Tâm sen lịm tắt sái mùa vô duyên.

Sen tươi hoa báu rất nhiều,

Sen lòng hương toả bao nhiêu tính lường,

Người người đều có mùi hương,

Là mùi trí huệ mười phương chen vào.

Người còn mơ mộng ước ao,

Trở về đất Phật nhập vào phật môn,

Khá mau gìn giữ tâm hồn,

Đó là trí Phật pháp môn đủ đầy.

Tâm sen ngàn cánh mỏng đầy,

Đó là phương tiện chỉ ngay tâm người,

Lộng tàng hoa báu xinh tươi,

Cánh hồng tuyệt đẹp vàng mười khó qua.

Nếu tâm chẳng vướng đoạ sa,

Tâm là trí tuệ toả đèn vô vi,

Lòng người có sẳn từ bi,

Đó là Tánh Phật thiên thu vẫn còn,

Nụ cười nở tại lòng son,

Đó là quyến thuộc bà con của mình,

Miệng cười nghiêm tịnh đẹp xinh,

Cười lòng mát mẻ để dành tương lai,

Gìn lòng giử vẹn đừng sai,

Lời ra chơn thật tương lai nhẹ nhàng.

Đừng theo thế tục lận gian,

Tuồng đời đau khổ đa mang nặng nề,

Đời là phương tiện sum suê,

Phật lòng hé nở, bồ đề hương sen,

Quang minh chiếu rực như đèn,

Tâm lành gạn bỏ thói quen theo đời.

Gạn dần dọn dẹp ai ơi!!!

Nghiệp tràn dứt bỏ hoa lòng nở tung,

Trắng xanh vàng đỏ khắp vùng,

Tía, vàng, đủ sắc ánh lừng toả vang,

Chẳng còn khổ chẳng sầu than,

Xét ra tại cỏi thế gian mấy người?

Lại thêm diệu bảo vui tươi,

Là lòng trí tuệ, tuyệt vời cao sâu,

Ý thanh phát tiếng diệu mầu,

Trí phai huệ sáng thậm sâu vô lường.

Cười trong đạo vị tình thương,

Cười vì thấy được bốn phương an bình,

Cười vì vạn sự đẹp xinh,

Cười trong mát mẻ, cõi lòng yên vui,

Ma Ni lấp lánh diệu kỳ,

Diệu mầu Phật dạy nhu mì tánh ta.

Thiện lành mỗi niệm cánh hoa,

Trí mình là nhụy tiết ra thơm lành,

Gọi trong huynh đệ chị anh,

Nghe lời mát mẻ tâm lành được chưa?

Tập tành chay lạt muối dưa

Ăn lành uống thiện giống xưa phục hồi

Thoát ra nghiệp luỵ luân hồi

Toà sen dành sẵn ta ngồi bình yên

Lời lành thanh tịnh giảng khuyên

Tự mình tháo gỡ kết duyên bồ đề

Ai ai cũng phải trở về

Trở về bên Phật học nghề tu tâm

Phật lòng dìu dịu thâm thâm

Phục hồi phước đức vạn năm khó lường

Hôm nay pháp hội cùng trường

Nghe lời nhắc nhỡ, chỉ đường ta đi

Nhắc lòng rõ đậm tánh bi

Mất rồi phước báu con chi đã mòn

Cuộc đời chấp nhận chìu lòn

Nhịn nhường tất cả ta còn mùi hương

Phật lòng nhất quyết gieo ươn

Cho thành Phật quả mười phương rõ ràng

Lòng ta là đạo bình an

Nếu lòng mất đạo khổ nàn xót xa

Độ ta còn độ mẹ cha

Bồ đề cật ruột của ta rất hiền

Từ nay lòng dứt ưu phiền

Tu lòng chơn chất tâm điền thật tu

Tu đừng bày biện lu bu

Chạy theo vật chất tâm tu không còn

Chúc cầu tất cả bà con

Mỗi người là đạo giữ tròn tâm sen

Lòng ta có Phật hiện kìa

Đang chờ, đang đợi rước về cõi an

Không còn khổ khóc sầu than

Hương thơm đất Phật toả lan khắp miền

Pháp môn Phật dạy bia truyền

Trí mình gìn giữ chơn truyền thế nhân

Quy y ráng nhớ chuyên cần

Ngày ngày thiền định cân phân rõ ràng

Tu là quyết sửa tập lành

Tập tu, tập nói thực hành hữu duyên

Tu là huân tập cần chuyên

Siêng tu  thành Phật, siêng tu độ đời

Đến khi yên lặng tắt hơi

Tâm lành tánh Phật đời đời vững yên

Phật thành nhiều kiếp gieo duyên

Ta tu nhiều kiếp mới yên, mới lành

Nếu ai còn gọi chúng sanh

Chỉ là tạm huyễn, Phật thành từ lâu

Nếu ta biết cắt mạch sầu

Không còn đau khổ, đâu đâu cũng cười

Trở về đất Phật vui tươi

Phật dành đất đạo chuyển lời nhắn chung

Dành người chí lớn đại hùng

Đó là Phật trí khắp cùng gieo duyên

Phật thành kinh sữ còn biên

Thuyết lời chắc thiệt gieo duyên bồ đề

Ngày sau ta cũng phải về

Nhớ lời Phật dặn chuyên đề tu tâm

Dầu khi đi đứng ngồi nằm

Cần chuyên niệm Phật cho tâm sáng ngời

Niệm Phật lòng chớ buông lơi

Gìn tâm chắc thật cuộc đời vẽ vang

Học Phật nghiệp luỵ đừng mang

Nghiệp là giã tạo đeo mang ích gì?

Cần gìn hai chữ từ bi

Đó là châu ngọc tầm gì cho xa

Sống thời tham đắm xa hoa

Vì mê chẳng rõ Phật là tại tâm

Vẫn đi, vẫn đứng, vẫn nằm

Cũng nhờ vào Phật tại tâm mọi người

Ta mang ân Phật ai ơi

Hãy mau nhớ Phật dạy bằng kinh tu

Pháp là giã tạm, mê chi theo đời

Phật đạo chính tự tánh người

Là duyên đạo hạnh tại lòng chúng sanh

Tu mau rồi Phật sẽ thành

Không tu Phật tịch, cam đành bỏ đi

Vì mê cứ mãi kéo trì

Tâm thanh tánh Phật là y đạo rồi

Ai người còn nhớ vị ngôi

Cũng đồng tánh Phật đủ đầy in nhau

Tu đừng mơ mộng xuyến xao

Tin ta có Phật niệm mau cho thành

Kệ tâm khuyên nhắc thực hành

Tu ngay đời sống cho thành Phật tâm

Lại có hoa sen báu, đầy khắp thế giới, mỗi mỗi hoa sen, trăm ngàn ức lá, hoa đó quang minh, hoa lượng màu sắc, sắc xanh ánh xanh, sắc trắng ánh trắng, đen vàng đỏ tía, hào quang cũng hệt, lại nữa còn có vô lượng diệu bảo, trăm ngàn ma ni, đẹp lạ chiếu sáng, minh diệu hơn ánh mặt trời, mặt trăng, những hoa sen đó độ chừng nửa do tuần hoặc hai, ba, bốn cho đến trăm ngàn do tuần, trong mỗi hoa sen ánh sáng phát ra ba mươi sáu trăm ngàn vạn ức tia”.

Phật dạy ngoài tâm không có thế giới, không có Phật nào khác, kinh nói tướng của sen, ẩn chỉ vào sự tinh khiết trong sạch thơm tho, đậm sắc màu, đặc tính tốt đẹp của sen, Phật dùng tướng sen ngầm chỉ tâm là quang minh trong sạch, sáng suốt của bậc giác ngộ (tâm sen), có thế giới cũng do  tâm tạo tác (vạn pháp do tâm tạo), tâm độc ác sanh có thế giới hạ tiện, tâm thanh tịnh, an ổn thì tạo thế giới cõi an lạc, hạnh phúc, thanh lương, nếu người thường giữ chánh niệm, tâm chánh định, niệm niệm khởi đều trong sạch, không đắm luỵ, mê nhiễm vào cuộc đời thì niệm nào cũng tinh khiết, cũng giác là thường giác, sáng suốt chơn lý chiếu khắp thế giới cõi tâm, niệm nào cũng là niệm sen hồng tươi đẹp, toả ánh minh rực rỡ, ngay lục căn là sáu cửa của thân: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý, tất cả đều thanh tịnh, vi diệu quang minh hiện ra sáu cửa nơi con người, sáu ánh sáng là: trắng, đen, xanh, vàng, đỏ, tía, mỗi sắc màu là quang sáng thanh tịnh của mỗi căn thông suốt. Màu sắc vi diệu nhờ lục căn vô nhiễm, sáu cửa đều trong sáng y nhau. Cứ mỗi niệm giác là mỗi tâm sen, trọn vẹn thuần giác, tâm là giác, giác là tâm, niệm niệm hoàn toàn tỉnh thức, Mỗi tâm sen là mỗi quang minh, mỗi quang minh là mỗi vị Phật xuất hiện, tâm sen được trang nghiêm bằng vô lượng đạo đức, vô số công hạnh thiện lành, pháp khiêm hạ là hạnh đức từ bi hỹ xả, nhẫn nhục sẳn sàng bố thí, buông bỏ các pháp thế gian để giữ gìn giới luật, trì giới là quyết xả lòng tham, lìa sân si, hận oán, bỏ tranh đua giành giựt, bỏ tánh lận lường ganh ghét, tất cả mọi ái nhiễm dục vọng đều xả, đoạn lìa khỏi cõi tâm cho lòng thanh lặng sáng trong thì các niệm thức nầy sẽ chuyển thành trí, nên kinh nói bản giác nầy là ngọc Ma Ni đẹp lạ, minh diệu chiếu sáng khắp pháp giới cõi tâm, hào quang trí huệ rộng lớn không ngằn mé, là tự tánh chiếu soi mà ta thường tụng niệm bằng danh hiệu Siêu Nhật Nguyệt Quang Như Lai, hào quang trí giác sáng soi hơn cả mặt trời, mặt trăng cũng là Vô Lượng Quang. “ Trong mỗi tia hiện ba mươi sáu trăm ngàn ức Phật, thân sắc vàng tía, tướng tốt thù đặc, mỗi một đức phật cũng lại phóng ra trăm ngàn quang minh, chiếu khắp mười phương, nói pháp vi diệu, như chư Phật ấy, mỗi mỗi an lập, vô lượng chúng sinh, nơi Phật chánh đạo. Một đời người nhiều nhất là 36 ngàn ngày, nếu mỗi ngày ta vẫn thường sống bằng tánh giác, là hằng nuôi dưỡng trí tuệ thì từ những quang minh trí tuệ sẽ phóng ra vô lượng tia sáng, chiếu soi vào tất cả pháp không gián đoạn, nên từ biển thức được hào quang giác ngộ chiếu vào thì nghiệp thức hoàn toàn thanh lặng, biển nghiệp thức không dậy sóng, không bận rộn duyên theo nghiệp cảnh, thế giới cõi tâm quang đãng, an tịnh thì mọi niệm thức đều là hoa sen báu, biển thức chuyển hoá thành ao Liên Trì Hải Hội, đầy đủ sen báu, mỗi niệm thức là mỗi tâm sen, có ánh sáng từ bi phát ra ba mươi sáu trăm ngàn vạn ức tia, mỗi tia là mỗi niệm giác(Phật)là hiện ra 36 trăm ngàn ức Phật có muôn vạn Phật là muôn vạn niệm đã giác phóng ra trăm ngàn quang minh, Tam Thiên Đại Thiên thế giới khắp các cõi 10 phương nơi cõi lòng là tâm địa đều được an tịnh, rực rỡ, hào quang chiếu soi, nên vô biên chúng sinh tại cõi lòng là những nghiệp thức tham, sân, si không còn khuấy động cõi tâm cùng cực an lạc, không còn nhớ nghĩ chuyện ngoài thế gian, không nói hận thù, không đấu tranh giành quyền lợi, không nói lời chấp ngã, mỗi lời nói đều giác ngộ, lời ái ngữ nói kinh, nói pháp, nói bài, lời nói từ trí giác phát ra âm thanh vi diệu quang minh thường giác như ta cuộc đời là vô thường, khổ không vô ngã hào quang tràn ngập cõi lòng, vì mỗi niệm, mỗi niệm đã được tánh giác là tự tánh A Di Đà giáo hoá, biết sám hối tự xây dựng tu  sửa, tự an lập, tự độ vô lượng khắp chúng sanh tại lòng biến đất tâm là Tịnh Thổ, là nơi đã độ được vô biên chúng sanh, đoạn vô tận phiền não, tất cả tâm niệm vô minh đều giác ngộ vào nơi Phật chánh đạo.

Từng niệm khởi cần chuyên thấy rõ

Khi niệm sanh là lạc rừng mê

Khách trần lạc bước lê thê

Càng xa Phật quốc càng mê tinh thần

Niệm Phật tự bỏ niệm mê

Quay về diện mục là quê thoát trần

A Di  Đà Phật chuyên cần

Vắng xa lìa hết bụi trần lợi danh

Tịch mà chiếu vô ngần phước báu

Tịch mà thanh vi diệu không lường

Vô vi toả rạng muôn phương

Tuỳ vào tâm hạnh cần chuyên mỗi người

Nếu chánh định hiện tiền tâm Phật

Cõi Di Đà thường tịch tại tâm

Cõi lòng bất định hiện hành

Con đường lục đạo sẳn dành là tâm

Quán Am soi xét không lầm

Viên thông nghe rõ khắp trong ta bà

Là con Phật hãy ngân nga

Lòng an chơn tịnh mặc nhiên sự đời

Huệ minh diệu rọi soi vạn vật

Biết thế gian biến đổi vô thường

Chúng sanh trôi nổi điêu linh

Vì mê tham chấp trí minh không còn

Phật như thể mẹ tìm con

Sao con gặp mẹ thẫn thờ làm ngơ ?

Mê đời lạc bước bơ vơ

Nằm vào lòng mẹ ấp yêu ấm lòng

Dù cho nước mắt đoanh tròng

Mẹ hiền ve vuốt ấm lòng trẻ thơ

Tánh minh chính mẹ đang chờ

Chờ con tỉnh mộng nghiệp sầu thoát ra

Lợi danh tài sắc bôn ba

Luân hồi vay trả vậy ta làm gì?

Chánh minh chí nguyện khắc ghi

Tu bằng chánh kiến xét suy diệu kỳ

Tâm thanh vi diệu từ bi

Cũng từ tâm tạo A tỳ ngục môn

Chờ người chủng tử Thế Tôn

Nhập dòng Thích Tử Thiền môn sẳn dành

Đừng mê theo  nhánh theo cành

Đua chen giành giựt tâm đen tợ bùn

Dọn lòng tự tại ung dung

Sen là diệu pháp sạch trong thanh nhàn

 

===oOo===

 

                  Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

 Cư  Sĩ Phật tử Như  Thánh

 

Thành Kính Cúng Dường